Chuyện lập nghiệp 3: Một phút nghỉ đầy lỗi chính tả
Chuyện lập nghiệp

Chuyện lập nghiệp 3: Một phút nghỉ đầy lỗi chính tả

Các câu chuyện của Cuộc sống văn phòng (do Nhỏ Khùng Đi Dép Lào viết) được chia làm 6 nhóm chính:

  1. Chuyện lập nghiệp (free).
  2. Chuyện văn phòng (free).
  3. Chuyện thất nghiệp (free).
  4. 1500 ngày vòng quanh thế giới (ebook có phí, để tìm hiểu click vào đây).
  5. Tôi 22. Tuổi Trẻ Rực Rỡ! (dự kiến sách giấy, chưa xong bản thảo).
  6. Fiction “Lana” (ebook có phí, đăng ký tham gia danh sách chờ tại đây).

Hôm nay Dép Lào kể câu chuyện thứ ba thuộc nhóm “Chuyện lập nghiệp”, mang tên “Một phút nghỉ đầy lỗi chính tả.

Truyện tiếp tục nói về nhân vật L., chính là người xuất hiện trong “Chuyện lập nghiệp 2: Tập trung quyết liệt đạt mục tiêu, tiến về phía trước bằng cả trái tim”.

Nối tiếp chuyện vỡ mộng và cố gắng, tới bây giờ L. cảm thấy mệt mỏi. Chắc hẳn những ai từng bước đầu lập nghiệp đều trải qua cảm giác này.

Càng làm càng thấy mệt mỏi, tới một ngày tự mình dằn vặt giữa lựa chọn: nghỉ ngơi hay cố gắng tiếp?

Chuyện lập nghiệp 3.

Một phút nghỉ đầy lỗi chính tả

 

Sài Gòn, một ngày cuối mùa hè, 2016.

Sáng nay, khi đồng hồ reo lúc 5h30 sáng, L. mắt nhắm mắt mở bò dậy khỏi chăn, bấm nút tắt, rồi ngủ tiếp. Cô đi ngủ lúc 2 giờ sáng, sau khi hoàn thành viết bài viết mới nhất, thiết kế ảnh, và bấm nút duyệt quảng cáo Facebook. Cô rất mệt. Nghĩ đến chi phí quảng cáo, và số lượng sale cô kỳ vọng, lại càng mệt.

L. có cảm tưởng cô chỉ vừa ngất đi trong phút chốc, đồng hồ báo thức lại vang lên.

Ngoài trời đang đổ mưa. Những tiếng mưa rơi dịu dàng, dịu dàng, còn cô thì mỏi mệt.

Trong cơn miên man, L. thấy cái đầu mình vẫn hoạt động, vẫn suy nghĩ. Chúng nối với nhau thành từng dòng, từng dòng. L. nhắm mắt, cô vẫn cảm nhận rõ ràng mình đang nghĩ gì.

“Tôi đang nghĩ rằng, nếu cuộc đời này không có giấc mơ thà chết đi còn hơn. Tôi không thể chịu đựng một cuộc sống nơi đó chẳng có giấc mơ nào cả, mà chỉ tồn tại đều đặn như một con rối không hồn.

Khi đó, hình như ta không phải đang sống, mà chỉ điều khiển cơ thể mình trôi qua từng khoảnh khắc để tồn tại và chỉ tồn tại.

Con người ta bồng bềnh giữa thời gian, trượt đi trượt về trong một không gian cố định, lặp lại câu chuyện cũ rích, nhìn đi nhìn lại những buổi trưa nóng bỏng và cơn mưa dồn dập mỗi khi chiều về, cứ thế từ hôm nay qua hôm mai, cho tới khi ta chết và chẳng biết gì nữa.

Khép lại một cuộc đời chưa bao giờ bắt đầu, không giấc mơ, không hi vọng, không cháy bỏng, không có cao trào, chỉ là từng buổi chiều nhạt nắng tiếp nối buổi chiều nhạt nắng cho tới khi tất cả chìm sâu vào im lặng.”

L. không thể chịu đựng cuộc sống như thế, cô sẽ điên mất.

Cô chỉ có một phương thức duy nhất để tồn tại, đó là nghĩ ra những giấc mơ lớn khiến mình sợ hãi, ép mình phải thực hiện nó, và khi bản thân mình không thể, thì lao vào một cuộc mâu thuẫn nội tâm:

“Tại sao không thể, tại sao trì hoãn, tôi muốn gì, tôi phải làm gì trong ngày hôm nay để đạt mục tiêu, tôi làm gì trong khoảnh khắc này, chừng nào tiếp tục, chừng nào tôi sẽ đạt được?” 

Đôi khi những cơn mâu thuẫn nội tâm ấy làm L. muốn phát điên.

Một cuộc sống tinh thần dăn vặt như thế từng khiến L. khiếp hãi. Cuộc tranh đấu âm thầm diễn ra trong đầu mỗi sáng sớm khiến L. mỏi mệt. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô tiếp tục.

Phải lập nghiệp. Phải cố lên. Phải tự kiểm soát, tự đặt mục tiêu, tự đối diện với nỗi sợ hãi, tự vượt qua. 

Bởi vì cô sinh ra đã là như vậy, lối sống cô chọn mãi mãi là như thế, và nếu đằng nào kết quả cũng không thay đổi thì nên làm sớm đi cho thỏa lòng.

Nhưng cô buộc phải thừa nhận, cô mỏi mệt.

Tham vọng và thực thi tham vọng ấy như một ngọn lửa, nó đốt cháy mọi năng lượng của cô cho đến giọt cuối cùng và cô thấy bản thân mình đang ở điểm cuối – điểm kiệt quệ.

Một cái đầu thiếu ngủ, hai hố mắt trũng sâu, một bộ xương nhức mỏi, một cổ họng khan khan, một tinh thần rệu rã… và điều cô mong muốn duy nhất tại thời điểm này là có thể vứt tất cả mọi thứ lại mà chìm sâu thật sâu vào giấc ngủ, một giấc ngủ lâu thật lâu cho thoả lòng.

Cô rất muốn chỉ trong vài tiếng đồng hồ được ngủ ngon, tách ra khỏi cái mong muốn lập nghiệp này, không ngồi ở quán cà phê mở máy tính, không chỉnh đi chỉnh lại kế hoạch đẩy sale, không liên tục sửa bài quảng cáo, không reload facebook 5 phút một lần để coi có khách hàng mới vào chat tư vấn không, không tiếp tục gồng mình lên để xử lý vấn đề, để an ủi những khách hàng vãng lai đang lo lắng, trấn an những con người hoang mang, lắng nghe tâm sự mỏi mệt của họ hay bất cứ thứ gì gần giống vậy… cô quá mệt để an ủi bất cứ ai.

Cô chỉ muốn tạm thời lơ lửng trong một vài khoảnh khắc của sự dừng lại. Bó mình lại, cuộn thật tròn trong tấm chăn, cô đang ở trong chiếc ổ ấm êm của chính mình.

Tạm thời gác tất cả lý trí, ý thức, hay bất cứ thứ gì dùng để gọi phần đang tỉnh thức trong cô, để mơ màng trong một giấc mơ yên lành, an ổn, không lo lắng, không sợ hãi, không mệt mỏi, chỉ còn bình yên.

Hay hôm nay ta dừng lại, tại đây, thở một hơi, đường còn dài, nghỉ chút đã, từ từ, từ từ, rồi ngày sau bước tiếp…

The end.

P.s:

Có bạn nào đang cảm thấy kiệt quệ lúc này? Comment phía dưới để Dép Lào biết ngoài kia đang có ai đó giống mình, nhé.

Ai muốn đọc những câu chuyện hay ho viết bởi Dép Lào nhưng không bao giờ công khai trên website cuocsongvanphong.com hãy đăng ký dưới đây, tham gia vào danh sách nhận tin qua email. 1 chuyện 1 tuần.

Đăng ký nhận email hàng tuần

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of