Chuyện thất nghiệp 2: Giấc mơ hoang đường
Chuyện thất nghiệp

Chuyện thất nghiệp 2: Giấc mơ hoang đường

Các câu chuyện của Cuộc sống văn phòng (do Nhỏ Khùng Đi Dép Lào viết) được chia làm 6 nhóm chính:

  1. Chuyện lập nghiệp (free).
  2. Chuyện văn phòng (free).
  3. Chuyện thất nghiệp (free).
  4. 1500 ngày vòng quanh thế giới (ebook có phí, để tìm hiểu click vào đây).
  5. Tôi 22. Tuổi Trẻ Rực Rỡ! (dự kiến sách giấy, chưa xong bản thảo).
  6. Fiction “Lana” (ebook có phí, đăng ký tham gia danh sách chờ tại đây).

Hôm nay bạn sắp đọc chuyện số 2 trong “Chuyện thất nghiệp”, mang tên “Giấc mơ hoang đường”, chống chỉ định cho người nào không thích mơ mộng 😉

Câu chuyện này có vài phần lấy cảm hứng từ các câu chuyện thật xung quanh Dép Lào, rất thú vị.

Trong đây có nhiều hàm ý, cũng có nhiều ẩn ý. Độc giả thích hiểu sao thì hiểu nhé 😉

Chuyện thất nghiệp 2

Giấc mơ hoang đường

 

Sài Gòn, tháng 12 năm 2017.

“Khỉ thật, tự dưng Sài Gòn cuối năm nó lạnh lạ kỳ.”

T. lẩm bẩm trong miệng. Cái lạnh làm T. nhớ tới Pokhara – một thành phố nhỏ bé nằm giữa lòng Nepal.

Lạnh như Sapa, xinh xắn như Đà Lạt, một nơi chốn dễ làm người ta quên lãng chính bản ngã của mình.

Ký ức đột nhiên ùa về trong T., thật sắc nét…

***

T. đang mơ màng; thì bị ông tài xế lay lay vai, chỉ về phía trước, nói:

“Hey, here we come.” (Này, tới rồi đấy.)

T. ngẩng đầu lên; nhìn thấy phía trước là một cái bến xe bus đầy chật người. Mọi người mặc quần áo cũ kỹ, đứng bên mấy cái xe bus cũ kỹ.

Đây là Pokhara sao?

T. chớp chớp mắt.

“Really Pokhara?” (Thực sự là Pokhara?)

Tài xế đáp chắc nịch với niềm tự hào:

“Yes! Welcome to Himalaya!” (Đúng! Chào mừng đến với Himalaya!)

Ồ. Himalaya cũ kỹ hơn mình nghĩ.

Sau đó T. dựa đầu vào cửa sổ, nhìn về phía trước xa xăm, đôi mắt mơ màng, như chìm trong một giấc mộng, vì buồn…

…buồn…

…ngủ quá.

Tất nhiên.

Sau một ngày một đêm không ngủ, lại còn 7 tiếng trên xe bus lắc lư nhừ tử qua những con đèo gấp khúc trứ danh của dãy Hi Mã Lạp Sơn, T. muốn lộn cả dạ dày ra ngoài.

Rất may T. nuốt dạ dày ngược xuống bụng được, nên giờ mới có thể thu dọn ba lô, nhảy phóc xuống xe buýt.

T. dẫm chân xuống con đường đất lạo nhạo đá sỏi, ngó quanh quất.

Xung quanh lổn nhổn mấy cái nhà cấp bốn, vài quán hàng rong, một con đường nhựa chạy thẳng băng về phía trước, bụi bay lơ lửng trong không khí, làm trời chiều tối bụi bặm lại càng thêm bụi bặm.

Đây là đâu của Pokhara nhỉ? Hình như không giống trung tâm thành phố cho lắm.

Tức thì, một đàn người nhao nhao ùa đến, quây quanh chỗ T. đứng, hồ hởi như một đàn kiến bu quanh con mồi.

Những gương mặt đàn ông đủ hình dạng béo gầy đen trắng đẹp ghê… cứ áp sát sát vào T., cất lên thứ tiếng Anh tạch tạch đùng đùng không lẫn vào đâu được của dân gốc Hindi:

“Where are you going? To city, 500 rupees, 500 rupees! (Mày tính đi đâu? Vào thành phố, 500 rupees, 500 rupees!)

T. lắc lắc cái đầu, đâu dễ ăn của ngoại.

T. chìa ra 2 ngón tay:

“200 rupees!”

Tức thì đám người nhao nhao lên:

“No impossible! 400 rupees!” (Không thể nào! 400 rupees!)

“200!”

“Very far! 10 km!” (Xa lắm, mười cây số lận!)

Fuck. Đùa nhau à. Hắn đã tra bản đồ rồi, chỉ khoảng 7km thôi. Hắn không thích chơi với phường lừa gạt. T. nhún vai, xốc ba lô lên, cương quyết gạt mấy người đàn ông ra. Hướng này chắc vào trung tâm thành phố? Cứ đi đại vậy.

Một người đàn ông kiên trì bám theo T., giơ ra 3 ngón tay:

“300 rupees!”

T. kiên quyết:

“No. 200!”

“250!”

T. đang ngần ngừ suy nghĩ; người đàn ông lẹ tay lẹ chân túm lấy ba lô của T., nói:

“Give me your luggage!” (Đưa hành lý tao xách cho!)

Ok thì 250. T. cũng lười, hắn quá mệt sau gần một ngày một đêm không ngủ. Hắn lẽo đẽo đi theo người đàn ông đó, thầm nghĩ dân xứ này thương lượng giỏi thật.

Trèo lên xe, T. ngã người dựa vào ba lô, nhìn thành phố lướt cửa sổ taxi.

Và thế là hắn đã tới Pokhara thật rồi.

Người ta bảo Pokhara là viên ngọc phía Tây mỹ miều của Nepal, hắn thấy viên ngọc này dường như bị người ta bỏ quên quá lâu rồi, đọng trên bề mặt một lớp bụi cũ kỹ.

Bụi. Bụi. Chỗ nào cũng bụi.

Hay có lẽ do hắn đến đây vào lúc chạng vạng tối chăng.

Thành phố dường như có một vẻ già cỗi kỳ lạ, như một ông già ngồi trước hiên nhà, ngồi quá lâu tới mức bụi rơi bám đầy tóc, nhưng ông ấy vẫn ngồi đó, bởi vì quá mệt mỏi để đứng lên.

Và còn chậm rãi.

Là cái từ dùng để mô tả người ở Pokhara, con người, cửa tiệm, buôn bán ở đây cứ như diễn viên trong một bộ phim quay chậm, lờ đờ, lững thững, chìm trong cái lạnh miên man của một trấn miền núi, nơi nhiệt độ chỉ lên xuống đâu đó mười bảy độ, đủ để người ta quấn mình trong áo bông khi bước ra đường.

Có lẽ vì vậy mà họ chậm rãi chăng, nếu có sôi nổi, cũng là sự sôi nổi lặng lẽ.

T. thầm nghĩ. Đúng. Sự chậm rãi này, là tất cả những gì hắn cần. 

Những ngày ở Pokhara, T. đi bộ dọc con phố Lakeside, bước từng bước chậm, lướt ngang qua từng đoàn dân du lịch, dân đi bụi, dân trekking, mang ba lô, túi xách băng ngang qua hắn.

T. lướt qua những cửa hàng bán đồ lưu niệm đầy vỉa hè, những hiệu sách cũ chỉ bán độc một loại bản đồ trekking bìa màu xanh dương, những nhà hàng có chiếc ghế mây cáu cặn, trên bàn ăn trải một tấm vải thun rẻ tiền.

Hắn đi ngang qua các tiệm rượu, ở đây rất nhiều rượu. Vodka Nga, Chivas, họ treo những tấm biển quảng cáo to rộng đầy trên nóc nhà dân, có rượu trong cửa hàng tiện lợi, có rượu trong nhà hàng, có rượu trong quán cà phê, có rượu trong bar mỗi tối. Tại sao lại nhiều rượu thế nhỉ, hắn thắc mắc.

Có lẽ vì một nửa số người tới Pokhara đều giống như hắn chăng?

Một nửa sôi nổi lên đường leo núi, phần còn lại là như hắn, mỏi mệt sau nhiều năm chật vật kiếm tiền, dồn của cải đến đây, chỉ để mua vài ngày cuốc bộ dọc con phố, mỗi tối ghé vào một tiệm ăn, ngồi trên chiếc bàn con kê trên vỉa hè, nhìn ra đường người người nườm nượp đi qua, và uống vài hớp rượu.

Rượu, rượu, nếu bảo thành phố này xoay quanh cái gì, có lẽ hắn sẽ trả lời được ngay: Himalaya và rượu. 

Uống để làm gì, hắn bảo hắn không biết. Chỉ là uống thôi.

Chỉ là trong một buổi tối thả lỏng cái đầu và cơ thể của mình, không nghĩ ngợi gì nữa, những lo toan của cuộc sống thường nhật đã cách xa rất xa, xa cả một dải Hi Mã Lạp Sơn, chúng giống như những áng mây nhỏ xíu phía chân trời; ở Việt Nam chúng là cơn mưa nặng nề, còn ở đây, chúng không là gì cả.

Ở nơi đây hợp với cái gì nhất nhỉ. Hắn thầm nghĩ. Nếu tham vọng, kế hoạch, tính toán đều gác lại, ở đây còn gì?

Còn cơn gió lành lạnh, không khí se se, một ly vodka Nga và… đàn bà.

Đúng. Một người đàn bà.

Không, không phải “tàu nhanh” mà hắn có thể tìm được trong vài hẻm hóc ở đây. Cái hắn muốn nói là nguời đàn bà của hắn.

Người mà hắn có thể nói thật:

“Anh là kiểu người rất mâu thuẫn. Anh có thể cố gắng kiếm tiền, nhưng cũng có thể kiếm một vùng đất nhỏ, ở đó, cày ruộng và an phận. Anh đang ở chung với gia đình, nhưng cũng có thể sống lủi thủi một mình, lặng lẽ.”

Hắn không biết tại sao kiểu sống của hắn như thế, nhưng tại nơi hắn lớn lên không thể sống như thế.

Hắn vì sự an toàn của mình mà lăn vào kiếm tiền, kiếm hoài kiếm mãi, đôi khi hắn chẳng biết hắn đang có tiền hay tiền đang có hắn?

Lặng lẽ lủi thủi, hắn đã sống thế từ cái ngày mười tám tuổi cho tới bây giờ, hắn giấu kín mọi thứ của mình không hé răng cho người khác biết, chẳng ai hiểu hắn làm gì, có bao nhiêu tiền, đang ở đâu. Trong cái thế giới cô lập hắn tự mình tạo ra, hắn tự do nhưng quạnh quẽ.

Nếu một ngày hắn tìm được cô gái tuyệt vời như thế, hắn sẽ dắt em đến đây.

Nắm tay em đi bộ dọc con phố Lakeside, uống vài ly Chivas.

Ghé vào quán bar nghe một ban nhạc bản xứ hát nghêu ngao vài bài rock kinh điển, gọi một chai bia Everest lạnh, với một ít đá.

Kéo tay em giữa cơn gió lạnh dao cắt của buổi đêm, trở về khách sạn.

Mở cửa phòng, nhắm mắt ngã người xuống nệm, ôm em ngủ một giấc thật yên lành.

Khi ấy, cuộc sống mệt mỏi của quê hương đã rời xa anh và em, âm thanh của nó vọng về như từ phía bên kia sườn núi, xa xôi và nhỏ bé.

Cái rã rời mỏi mệt, cái sức ép đè nặng từng khớp xương của anh và em cũng dần biến mất, mỗi lần bước tới gần Pokhara hơn, là một lần nhẹ nhõm hơn.

Đích đến cuối cùng của chúng ta là ngủ một giấc thật ngon, từng hơi thở đều thanh thản.

Và sáng sớm, trong bầu không khí trong như tuyết trên núi rơi xuống Pokhara, anh và em sẽ đi bộ ra hồ Phewa, thuê một cái thuyền nhỏ, chèo ra giữa hồ.

cuộc sống văn phòng

Anh cầm cốc cà phê, lẳng lặng ngắm nhìn dãy Annapurna trắng tuyết chìm khuất trong mây.

Em đội cái mũ trắng phau, mặc váy, khi cười lên sẽ đẹp tuyệt vời.

Một cơn gió mát thổi qua, anh và em ngã người nằm xuống thuyền, đặt cái mũ lên mặt che nắng, rồi mơ màng trong giấc ngủ ngắn.

Để bóng của dãy Annapurna sừng sững phía xa in xuống mặt hồ, in xuống chiếc tàu của hai đứa mình.

Giữa hồ Phewa trải rộng đến chân trời, giữa mặt nước phẳng lặng, phản chiếu bầu trời xanh biếc sắc nét như gương, chiếc thuyền nhỏ bé lững thững trôi trong nắng sớm, chậm rãi đi giữa làn sương trong trẻo chưa tan.

Một ngày bình yên, một cuộc đời bình yên của chúng ta sẽ lẳng lặng trôi qua như thế.

***

Chuông điện thoại reo. T. bấm nút nghe trong cơn mơ màng.

“Alo em nghe.”

Chị gái ở bên kia thét oang oang, tiếng nói nhọn như mũi dao chọc vào tai hắn:

“Thằng kia mày đang ở đâu? Lại cà phê ghẹo gái chứ gì? Về ngay chở cháu đi học!”

The end.

P.s:

  • Có người nói câu chuyện này giống như giấc mơ hão huyền của một cậu thanh niên trẻ.
  • Có người nói chuyện ngụ ý sự khác nhau một trời một vực giữa thứ một người đàn ông thực sự làm và thứ mọi người đánh giá bên ngoài.
  • Có người nói chuyện ngụ ý nỗi cô đơn trong thế giới của một người đàn ông.
  • Có người nói “giấc mơ hoang đường” ở đây là giấc mơ tìm được người yêu hiểu được mình, như tri kỷ tri âm của mình, đó là hoang đường.

Cách hiểu nào Dép Lào cũng thấy thú vị, nghĩ sao tuỳ bạn nhé 🙂

Ai muốn đọc những câu chuyện hay ho viết bởi Dép Lào nhưng không bao giờ công khai trên website cuocsongvanphong.com hãy đăng ký dưới đây, tham gia vào danh sách nhận tin qua email. 1 chuyện 1 tuần.

Đăng ký nhận email hàng tuần

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of