Chuyện văn phòng 1: 12h đêm nhìn chuyến xe đi Đà Lạt
Chuyện văn phòng

Chuyện văn phòng 1: 12h đêm nhìn chuyến xe đi Đà Lạt

Các câu chuyện của Cuộc sống văn phòng (do Nhỏ Khùng Đi Dép Lào viết) được chia làm 6 nhóm chính:

  1. Chuyện lập nghiệp (free).
  2. Chuyện văn phòng (free).
  3. Chuyện thất nghiệp (free).
  4. 1500 ngày vòng quanh thế giới (ebook có phí, để tìm hiểu click vào đây).
  5. Tôi 22. Tuổi Trẻ Rực Rỡ! (dự kiến sách giấy, chưa xong bản thảo).
  6. Fiction “Lana” (ebook có phí, đăng ký tham gia danh sách chờ tại đây).

Hôm nay bạn sắp đọc câu chuyện đầu tiên trong chủ đề “Chuyện văn phòng”, mang tên “12h đêm nhìn chuyến xe đi Đà Lạt”. 

Chuyện dựa trên cảm hứng có thật từ cuộc đời của D., một người đàn ông 30 tuổi, từ quê vào Sài Gòn sống và làm việc. 

D. là một kiểu người lặng lẽ, ít nói, nếu trong đám đông, bạn sẽ gần như không bao giờ biết tên D. hay nhớ mặt D., đơn giản vì anh ta chẳng lên tiếng.

Chuyện văn phòng 1.

12h đêm nhìn chuyến xe đi Đà Lạt

 

Sài Gòn, gần 12h đêm, tháng 12, 2017

01

D. cuốc bộ trên vỉa hè dọc đường Điện Biên Phủ.

Hắn đi đến gần trạm xe màu vàng sáng của Thành Buởi thì dừng lại.

Hắn ghé vào một tiệm tạp hoá gần đóng cửa:

“Chú ơi bán cho con gói Malboro trắng.”

“Hai lăm nghìn.”

Hắn đưa tờ hai trăm. Ông già đưa tiền thối cho hắn. Hắn bỏ túi luôn, không buồn đếm tiền thừa.

“Chú cho con mượn cái ghế ngồi tí nhé.”

Ông già nhíu mày:

“Sắp đóng cửa rồi.”

“Ngồi tí thôi.”

Nói rồi D. kéo ghế, thả người ngồi phịch xuống.

Hắn lấy bao thuốc, gỡ bì bóng.

D. bật lửa, châm thuốc, hít một hơi, hít sâu vào lồng ngực rồi nhả ra, lờ đờ nhìn khung cảnh xung quanh.

Có vài người ngoái lại nhìn D. rồi ngoảnh đi chỗ khác.

Một chiếc xe Thành Bưởi từ xa chạy tới, thắng kít ngay trước mặt D.

Từ trên xe bước xuống một anh thanh niên, mặc bộ đồng phục màu cam, dáng người gầy gầy, cất lên chất giọng đặc sệt phong cách Đà Lạt:

“Khách hàng nào đi chuyến 12 giờ kém 15 đến xe để gửi hành lý…”

Tức thì một đống người đang ngồi vất vưởng chờ trên ghế nhựa đột ngột đứng dậy. Cứ như zombie vừa được thổi sức sống.

Họ ùa ra phía xe, lôi kéo theo hành lý.

D. nheo mắt, hắn nhìn.

Có một đôi nam nữ rất trẻ đứng gần hắn. Cô gái tô son đỏ, đang cười với một người đàn ông, nụ cười tươi roi rói. Đôi mắt trong trẻo, nhìn người đàn ông đắm đuối. Anh chàng vuốt tóc, hình như đang cố tỏ ra bảnh tỏn, nở nụ cười “đàn ông” với cô gái. Trong mắt D., anh ta đang như con gà trống xù lông, cố gắng tỏ ra nguy hiểm, trông rất buồn cười. 

Cạnh hai người họ là một gã đàn ông tóc dài đến vai, xoã tóc, buộc một túm nhỏ trên đỉnh đầu. Hắn mân mê chiếc máy ảnh Canon. Bên cạnh gã là một túi to màu đen, ghi nổi bật dòng chữ trắng “Wedding Studio”. Có lẽ đây là thợ ảnh cùng lên Đà Lạt chụp hình cưới cho cặp nam nữ đang đắm đuối kia.

Hay thật. D. nghĩ thầm. Người ta để ở Sài Gòn tất cả những gì bực bội xấu xa, mang lên Đà Lạt những thứ ngọt ngào tốt đẹp nhất.

Người ta cãi nhau, chia tay nhau, cấu xé nhau ở Sài Gòn. Lên Đà Lạt chụp ảnh cưới. Còn khi đẻ con, nuôi con, cãi nhau, đánh ghen, làm đơn ly hôn, ra toà, nhìn người chồng người vợ với ánh mắt căm hận như nhìn kẻ thù, kèn cựa nhau đến cái bàn cũng muốn chia đôi trước toà; tất cả những thứ nhỏ mọn, tủn mủn ấy người ta làm ở Sài Gòn hết.

Người ta lên Đà Lạt để tiêu tiền, dành những đồng tiền gom nhặt tích cóp của mình, phóng tay chi cho một vài cốc cà phê, mấy chai bia, dăm bữa nhậu nướng thịt bốc khói, ăn mấy ly sinh tố trong quán đông đúc người; thuê một cái khách sạn tinh tươm sạch đẹp, ăn vận thật thời trang và bước ra đường, kiêu hãnh. Cái giàu có họ phô phang ở Đà Lạt, cái nghèo khó họ giấu kín ở Sài Gòn.

Đà Lạt xứ tự do, nơi mọi thứ tốt đẹp nhất tụ hội về, nơi mà mọi vất vả lo toan, stress căng thẳng không còn nữa.

02

Điếu thuốc đang cháy gần nửa, D. không hút nữa, chỉ cầm trên tay, nhìn cặp nam nữ ấy. Cô gái dường như biết tới ánh mắt của D., quay lại lườm hắn khó chịu, rồi ngoảnh đầu ra chỗ khác.

Nhưng D. thực ra không nhìn họ. D. nhìn Đà Lạt trong ký ức của mình.

D. nhớ những ngày ở Sài Gòn lăn lộn kiếm tiền, rồi dùng tiền ấy lại lên Đà Lạt, mua một vài ngày thanh thản, một vài đêm lững thững cuốc bộ trong cái lạnh sương giá vùng cao, rồi lại trở về Sài Gòn, lao đầu vào kiếm tiền, kiếm tiền.

D. rất muốn, rất muốn bứt ra khỏi những bó buộc này. D. muốn thoát khỏi cảnh cơm áo gạo tiền đè mình xuống, bảo mình cười là phải cười, bảo mình đi là phải đi. D. rất muốn được tự do, một mình, một dép một ba lô, buổi đêm đi ra Thành Bưởi, mua một tấm vé vào giờ chót, nhảy lên xe, và thế là xong.

Hắn lao vào tự do.

Để tất cả mọi trăn trở ở lại Sài Gòn, cứ để bầu trời đầy bụi này chôn vùi tất cả đi, những nỗi buồn này, những gánh nặng này hắn sẽ lãng quên được hết.

Điếu thuốc cháy gần hết. D. nhìn nó mà như không nhìn nó.

Đầu hắn đang mông lung suy nghĩ.

Hay hắn lên xe?

Trong túi tiền mua vé có đủ.

Quần áo không quan trọng, lạnh tí lên Đà Lạt kiếm cái áo len là đủ.

Hắn chỉ thèm.

Hắn thèm thuồng cái bình yên của vùng đất ấy.

Hắn thèm thuồng được thoát ra khỏi chốn Sài Gòn ngột ngạt này.

Hắn thèm thuồng được tự do, thoát khỏi cuộc sống hiện tại của hắn, dù chỉ một ngày thôi.

Hắn thèm…

“Này cậu. Trả ghế đây, tôi đóng cửa!”

D. giật bắn mình, đánh rơi cả điếu thuốc.

Đốm lửa tàn bay véo thành một đường cong rồi rơi bụp xuống đất, tắt lụi.

Ông già nhướn mày nhìn hắn, như đang hỏi: Thanh niên mà yếu bóng vía thế à?

D. không buồng giải thích, hắn cụp mắt.

Suy nghĩ trước đó như một đốm tàn thuốc cháy đỏ, chúng sáng bừng trong không gian, chúng rực rỡ chói mắt, lôi cuốn hắn, hắn muốn lao vào đó như một con thiêu thân, về phía tự do…

…Tàn thuốc cháy rụi rồi.

D. đứng dậy, trả ghế cho ông già, cuốc bộ về nhà trọ.

03

Về nhà trọ, hắn sẽ nằm xả ra nệm, nhắm mắt lại, ngủ một giấc.

Mai 6 giờ đồng hồ sẽ reo, hắn thức dậy, xỏ chân vào chiếc quần tây, xỏ tay vào cái áo sơ mi, cài cúc, xách cặp, nhảy lên xe máy và tới văn phòng.

Bảy giờ, hắn sẽ bắt đầu làm việc. Đến bảy giờ tối.

Trong ngày hôm ấy, chắc chắn sẽ có một giây phút hắn ngẩng đầu lên, nhìn qua cửa sổ, thấy bầu trời kia sao mà rộng lớn thế, nhìn những chùm hoa lan đang nở, cánh hoa màu hồng tươi, cảm nhận cơn gió mùa đông mát nhẹ thổi qua từ cửa sổ, ngoài kia nắng vàng rực rỡ như mật; trong lòng hắn lại thèm thuồng khao khát chỉ một điều: được bứt ra khỏi cuộc sống này.

Rồi lại cúi đầu xuống. Lần thứ hai ngẩng lên thì trời đã sập tối. Đèn đã lên, lung linh lóng lánh. Hắn sẽ lại chạy xe về.

Rất lâu rồi D. không nhìn thấy bầu trời Sài Gòn lúc hoàng hôn, đơn giản vì khi D. về ra đường thì trời đã sụp tối, nắng tắt hoàn toàn, chỉ còn một màu vàng ám bụi của đèn đường và lớp bụi bao trùm lấy mọi người.

Nhìn lớp bụi ấy, cảm tưởng như nó bao trùm lấy D., bao trùm lấy ước mơ, và cả tương lai của D. hàng chục năm phía trước.

Và buổi đêm, lúc 12 giờ, D. lại đi bộ ra đường Điện Biên Phủ, nhìn dòng người từng người bước lên chiếc xe Thành Bưởi đi Đà Lạt.

Và lại thầm ước rằng, có một ngày nào đó, mình cũng có thể như vậy.

Liều lĩnh và điên rồ, tự do theo cách mình hằng mong ước.

Giá như mình có thể vứt tất cả, một thân một quần áo một ba lô, nhảy ngay lên chuyến xe ấy, rồi cuộc đời này ra sao thì ra, có được không?

The end.

P.s:

Có người nói D. sẽ bỏ việc. Bỏ hay không tuỳ lựa chọn mỗi người.

Có người bỏ và một đi không trở lại.

Có người bỏ rồi lại ước gì giá như mình đừng làm thế.

Có người chẳng bao giờ bỏ, chỉ ước mơ một chút mong manh thế thôi 🙂

Ai muốn đọc những câu chuyện hay ho viết bởi Dép Lào nhưng không bao giờ công khai trên website cuocsongvanphong.com hãy đăng ký dưới đây, tham gia vào danh sách nhận tin qua email. 1 chuyện 1 tuần.

Đăng ký nhận email hàng tuần

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of