“Nếu em bán được 30 tỷ, em đã ra làm riêng rồi!”

By admin | PHÁT TRIỂN BẢN THÂN

Tham gia cộng đồng miễn phí: ĐĂNG KÝ NGAY

Dec 11
cuộc sống văn phòng 17 1170x550

Bài viết từ tháng 12 năm 2017, giờ đăng lại trên Cuộc sống văn phòng.

“Nếu em bán được 30 tỷ, em đã ra làm riêng rồi!”

Do bệnh nghề nghiệp từ thời còn viết lách không bỏ được, Mel là chúa hóng hớt.

Hôm nay đọc Facebook thấy 1 câu chuyện mà ngoác miệng cười.

Em (làm marketing):

“Làm sao để đạt doanh số 2 tỷ đây anh nhỉ?”

Anh:

“2 tỷ nhằm nhò gì. Anh mày sẽ chỉ cách marketing cho lên 20 tỷ, 30 tỷ… Quan trọng có chịu làm hay ko.”

Em:

“Nếu em bán đc 30 tỷ, em đã ra làm riêng rồi.”

Anh:

“Em cứ ra đi, rồi ăn hành nhớ báo anh.”   

Tại sao mình lại cười.

Vì cái câu “Nếu em bán đc 30 tỷ, em đã ra làm riêng rồi” nhắc lại y nguyên xi hình ảnh của mình 2 năm về trước.

Hồi đó mình có một ảo tưởng vĩ đại là: Tưởng mình giỏi.

(Không chỉ mình, mà các bạn làm marketing, sales cũng hay đâm đầu vào cái ảo tưởng này!)

Bán được doanh số 2 tỷ, ký được hợp đồng 1 tỷ.

Thấy công ty trả lương có 10 triệu bọ, tự nhủ “Đậu, đời thật bất công!”

Lắm lúc nó cũng bất công thiệt.

Mà lắm lúc cũng hem có đâu a. 

Rồi thấy bất công quá, nghĩ mình cũng giỏi mà, nên ra tự làm riêng.

Tự làm thì vỡ mặt, thì ra mềnh ko giỏi đến thế. 

Tâm sự của 1 người “tự cho mình giỏi” sau đó vỡ cmn mặt cho hay 

Comment từ bạn bè của Mel

Bạn A.:

“Know the feeling :))”

Mel:

“Chắc hẳn cô gái đã vỡ mặt nhiều lần =)) Hay lắm cơ, làm thuê cho ng ta thì đầu óc sáng suốt idea gì cũng nghĩ đc. Còn tự làm cho mình đầu óc tắc tịt, muốn làm gì cũng áp lực tiền, thiếu nguồn lực xong tắt mẹ nó ý tưởng =))”

A.:

“Chính xác. Kiểu nửa đêm idea tuôn như suối nguồn. Xong ngồi suy nghĩ logic các kiểu, lòi ra cái đầu tiên vẫn là tiền đâu. Không tiền không execute được, mà còn không có người execute mới đau. Xong lại cất xó :)))”

Bạn H.:

“Bởi em chưa dám ra làm riêng, chị ạ. Em còn non nớt quá, nên dẫu “đời có bất công” thì cũng ráng gồng để va vấp cho quen, khi nào chín hẳn rồi mới dám ra riêng.”

Mel:

“Tốt nhất là em nên để dành tiền, đủ tiền để sống từ 6 đến 1 năm tiền ăn ở cơ bản rồi hẵng làm riêng. Xác định là trong thời gian đó làm riêng ko có doanh thu… thì mới nghĩ thông thoáng đc. Chứ ko thì e sẽ bị áp lực tới ko ngủ đc luôn ấy, muốn nghĩ gì thì tiền cũng đè chết mình trc rồi :))”

Một năm sau đọc lại vẫn thấy đúng y chang không khác tí gì :))

Phát triển bản thân là chặng đường dài, quá dài, trong đó ai cũng phải qua cái hành trình vỡ mặt như thế, nhỉ!

About the Author

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of